dota 2 shitpost
dota 2 shitpost

“Con biết đấy …” Artour bắt đầu, bế một cậu bé mặt tròn lên và đặt cậu bé ấy ngồi thoải mái trên chân của mình

“Mọi chuyện bắt đầu khi bố bằng tuổi con hiện nay. Khi lần đầu tiên bố bị Dota thu hút, bố chỉ là tay mơ với thế giới này. Một cậu bé tràn đầy năng lượng với đôi mắt sáng luôn khát khao khám phá.”

Artour đảo ánh mắt mê man khắp căn phòng khách. Nhìn vào ngọn lửa bập bùng tí tách. Cậu để đôi mắt từ từ ngước lên chiếc áo đấu, và bắt đầu câu chuyện …

Phần 1: Quê hương là chùm khế ngọt

“Gia đình chúng ta chưa bao giờ có một ngôi nhà to như thế này khi bố lớn lên. Không con à, gia đình chúng ta là những nông dân chăm chỉ, đời này qua đời khác. Bố của bố, rồi bố của bố rồi ông nội của bố của bố đều sinh ra, lớn lên, và chết trên cùng một mảnh đất 50 mẫu chôn nhau cắt rốn này. Nhưng ông nội của con …”

Một giọt lệ lăn trên má Artour khi nhớ về những kỉ niệm ngọt ngào. Giọt nước mắt trên khuôn mặt người có tuổi cũng giống như một dòng sông êm đềm chảy qua hẻm núi cổ xưa ở Uzbekistan

“Ông nội con, ông ấy rất khác biệt.” Atour tiếp tục,”Ông có một ước mơ. Ông tiết kiệm tiền, từng đồng Tiyin một, để một ngày nào đó con trai ông có thể rời khỏi mảnh ruộng này. Và điều đó cho dù có nghĩa rằng ông phải một mình cày cấy hết mọi thứ, ông vẫn cho bố, đứa con trai duy nhất, đến trường đi học. Điều vui sướng duy nhất của ông đó là thấy bố từ trường về với nhưng tri thức mới mẻ. Và mỗi đêm, ông lại đặt bố lên chân ông, cũng như thế này, và nói:

“Oz O’qituvchi’, hãy dạy bố nào.”

‘Oz O’qituvchi’. Đó là nickname của ông dành cho bố: “tiểu giáo sư.” Ông ngồi và lắng nghe, không nói một lời nào, còn bố thì nói luyên thuyên bất tận, từ các vì sao trên bầu trời, cho đến những thành phố khắp thế giới, và tất nhiên cả toán học, môn yêu thích của bố nữa. Ông có lúc ngủ thiếp đi, còn bố thì trượt xuống khỏi chân ông. Mỗi buổi sáng khi bố đến trường, ông đã thức dậy nhiều tiếng trước, làm việc chăm chỉ trên đồng. Bố đã rất hạnh phúc với con A đầu tiên. Môn toán, một bài toán đơn giản. Bố nắm chặt lấy tờ giấy kiểm tra, đi bộ 5 dặm về nhà. Bố nở một nụ cười ngớ ngẩn khi đứng trước cửa, và ông nôi nhìn thấy. Ông con lấy tờ giấy khỏi tay bố, cười rạng rỡ, nói:

“Cậu trẻ Artovsky, con đã học được nhiều đấy, và lớn nhanh nữa. Năm nay, sau vụ mùa này, chúng ta sẽ bán một nửa mảnh đất, và mua cho con vé tới Amerikanski. Ở đó, còn sẽ có một cuộc sống, tốt hơn con có thể có ở đây. Ở đó, con sẽ sống cho ước mơ của chính mình. Con sẽ làm cho gia đình ta tự hào.”

Bố đã khóc suốt đêm đó. Bố không muốn đi. Bố không muốn rời khời khỏi mảnh đất này. Nhưng bố của bố không muốn một câu trả lời như vậy. Và, vài tháng sau, vào cuối vụ thu hoạch, như ông đã hứa, bố đứng trước bến tàu quê nhà, nơi mà bố đã dành 14 năm cuộc đời sinh sống. Khi bố nhìn thấy bóng dáng phụ mẫu đang phai mờ dần trong màn sương trên biển, bố biết mình sẽ không trở lại đây trong nhiều năm nữa.

Bố thỏa hiệp với quyết định của ông nôi. Sau tất cả, ông ấy đúng. Bố đã học hết mọi thứ ở trường làng, và bố biết sớm muộn gì mình cũng phải rời đó, để làm cho sự hy sinh của ông thật xứng đáng.

Một buổi tối bố đang trên đường về nhà, vừa đi vừa đọc cuốn Hình Học Vi Phân, một thanh niên trẻ chạy như ma đuổi trên đường, tiến tới gần bố.

“NÓ ĐÂY RỒI! NÓ ĐÂY RỒI! NÓ ĐÃ RA MẮT!.” Cậu ta hét lên. Bố không thể nào tập trung vào cuốn sách trước khi cậu ta va mạnh vào bố.

“VỨT SÁCH ĐI!” Cậu ta nói giọng phấn khích. Đó là một chàng trai gốc Á cao, tóc đen, tầm tuổi bố, mang một cặp kính dày, và có một nụ cười nham nhở. Cậu ta nhìn thoáng qua hơi kì quặc nhưng cũng vừa đủ thân thiện

“Này, có phải cậu học cùng lớp Cơ Học Cổ Điển với tớ không ?” Cậu ta hỏi, lắc lắc cái đầu trong lúc nói.

“Ừm, chắc vậy. Mình là Artyom. Mà cậu la hét chuyện gì vậy?”

“Nó đây rồi câu ơi, Dota 2! Game hay nhất quả đất! Tớ vừa có beta key hôm nay!” Cậu ta ngừng lại vài giây, suy nghĩ gì đó, rồi tiếp

“Hừmmmmm, thật ra thì tớ đang trên đường ra quán nét để thử. Cậu muốn đi cùng không ?”

Bố ngập ngừng do dự. Bố tới đây để học, và đó chính xác là những gì bố đã làm suốt 3 năm qua. Không tiệc tùng, thậm chí chỉ đi ra ngoài để mua thức ăn hoặc tập gym. Bố bắt đầu suy nghĩ tìm kiếm lí do, nhưng thôi, và đáp “Ok mình cũng muốn thử chút.”

Và phần còn lại là lịch sử …”

Phần 2: Sự Khởi Đầu

“Bố tới quán nét mỗi đêm, chơi ké trên acc của bạn. Vài tuần sau, bố cũng có cho mình một beta key, và vài tuần sau nữa, bố đánh bại người bạn mới, Jacky Mao, lần đầu tiên trong một trận đấu 1vs1.”

SF vs SF. Bố và Jacky kĩ năng như nhau, nhưng trụ của bố chỉ còn 1/2 máu, còn của Jacky vẫn đầy. Bố rời mid để check rune bot. Ăn l`n rồi. Chỉ bằng 2 raze, creep của Jacky đã tới sát trụ bố. Bố nhặt nhanh rune, Illusion, m* kie’p, và chạy nhanh về lại trụ khi nó chỉ còn 1/4 máu.

“Thôi sml rồi”, bố nói với bản thân, bố không muốn thua nữa đâu

“Ê, Artyemavich, xong làm trận nữa không ?”

“Trận này đã xong đâu …” Bố đáp bình tĩnh

Nhưng tâm trí bố thì bấn loạn, còn máu của trụ thì tiếp tục xuống. Lao lên ăn kill thôi. Hiện đang là 1-1, nếu bố kill Jacky một mạng nữa thì bố vẫn thắng, nhưng phải làm ngay. Jacky cũng nghĩ tương tự, và ngay khi bố lọt vào tấm mắt, Jacky liền tấn công, nhánh quá bố không phản kháng được. Một raze, hai raze, và hero của bố biến mất trong smoke

“Khoan đã, chuyện gì thế?” Khi Jacky nhận ra thì đã quá muộn. Bố móc lốp từ phía đằng sau cây, phản kích. “He can’t fight me,” bố nghĩ. Jacky cũng biết, và quay người chạy trốn. Nhưng một, hai, và BA. Ở lượt raze thứ ba, bố hạ gục Jacky. Bố thắng

Dota 2 cho bố một sự hồi hộp bố chưa bao h có trước đây. Cường độ cao, cảm giác thất bại, sự bình tĩnh là những lí do mà bố yêu thích. Kể từ đó tất cả những gì bố muốn chỉ là ngồi yên trong quán net và chơi Dota. Nên cuối tuần nào bố và Jacky cũng rủ nhau làm vậy. Nhưng vào cuối ngày, cả hai không cảm thấy thỏa mãn vì bay pubs.

Hương vị chiến thắng thật sự đầu tiên đến từ một giải đấu địa phương. Chúng ta chọn thêm vài thằng bạn ở khoa Kĩ Sư và hạ gục mọi team khác.

“Này, team các chú mạnh đấy!.” Người tổ chức nói với bọn bố, trong lúc mọi người đang thu dọn chuột và bàn phím.

“Bạn biết không, nếu các bạn nghiêm túc về chuyện này, thì tôi tin các bạn sẽ còn tiến xa nữa. Có rất nhiều tiền thưởng ở các giải đấu lớn. Hơn rất nhiều so với những đồng bạc lẻ ở đây.” Ông ấy nói, và đưa 250 đô la vào tay Jacky

Bố nghĩ về nó. 250 đô la, chia 5. Không tệ cho một đêm chơi video games, nhưng không đủ để trang trải cuộc sống.

“Có một công ty sắp tổ chức một giải đấu lớn vào tháng tới. Học kì gần kết thúc đúng không ? Các bạn nên tham dự. Tôi nghe nói team vô địch sẽ được tài trợ. Bạn sẽ được sống trong một ngôi nhà lớn và tranh tài tại các giải quốc tế. Và nếu các bạn thi đấu tốt, ai mà biết, có khi vô địch TI cũng nên.”

Chúng tôi cám ơn ban tổ chức và bắt đầu về nhà. Jacky và bố nói chuyện về việc tham dự giải đấu. Cả hai tìm thông tin, nó cho biết giải đấu sẽ được tổ chức ngay đúng thi học kì, tức là 2 tuần nữa thôi. Không tốt rồi. Không đủ thời gian để học và thậm chí còn không có thời gian chơi Dota nữa. Cả hai đều đang học kĩ sư và kiểm tra diễn ra chung ngày, nên không có cách nào để dời bài kiểm tra lại. Ngoài ra, theo lời Jacky, nếu muốn có cơ hội tại giải đấu, thì chúng ta phải dành ít nhất 3 tuần để tập luyện, không học hành. Có vẻ như Jacky đã tự quyết định rồi. Cậu ấy luôn luôn nói với bố về ước mơ trở thành game thủ Dota 2 chuyên nghiệp. Đây là một cơ hội tuyệt vời cho Jacky. Bố đồng ý, nhưng có một chút không chắc chắn về bản thân

Điểm số của bố đã tụt dần và gần như phải học lại một môn. Lí do duy nhất bố có thể tiếp tục ở lại và theo học ở đây là nhờ học bổng, nhưng nếu bố rớt một môn thì sẽ mất học bổng. Bố thở dài. Khoảnh khắc đó bố biết nếu không nâng cao điểm số, bố sẽ đánh mất tất cả. Bố biết bố sẽ không còn mặt mũi nào gặp lại ông nội con. Tuy nhiên, bố cũng biết giải đấu này sẽ rất tuyệt vời và không thể bỏ qua. Dota giúp bố cảm giác như được sống, và Jacky cũng nghĩ bọn bố có cơ hội tại giải đấu mà. Dù biết tồi tệ khi phản bộ giấc mơ của ông, nhưng đã đến lúc bố theo đuổi đam mê của chính mình.

“Thế nào, cậu tham gia chứ?” Jacky hỏi, cười toe toét.

https://www.reddit.com/…/i_travelled_to_the_future…/dh7vfph/

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here