“Tướng công chàng ơi, thiếp … thiếp … bị Lý … nó … hức hức … ” nói chưa hết câu, A Tề Vỹ gục xuống. Thân hình mảnh mai của nàng ngã lên đôi tay rắn chặt của Yến Vy. Yến Vy Sama mặt đơ như tượng sáp, gằn giọng nói:
– Lý ? Lý … nào ? Lý Tầm Hoan hay Lý Tông Thụy ?

Uy Ha thủng thẳng đáp:
– Đại ca bình tĩnh, là bang Lý Quỳ đấy, không phải dạng vừa đâu !!! Đệ vừa dùng Thái Dương Hạ San, biết được tụi nó đang ở bên kia bờ sông.

Yến Vy quắc mắc:
– Người khinh ta à ??? Thê tử của ta bị làm nhục trong Rừng Cây mà người bảo ta bình tĩnh cho được à ??? Thù này k trả k phải là người.

Bai Lão Đại ngồi trong góc phòng, cười khẩy nói:
– Bình thường ngươi là người chắc. Ngươi dựa vào cái gì mà báo, đi là chết đấy. Đúng là hữu dũng vô mưu. Hỏi sao năm xưa bang chúng ta đánh đâu thua đó, vì bang chủ là ngươi.

Yến Vy nhìn đắm đuối A Tề Vỹ, vuốt hai hàng lệ trên đôi má nàng rồi đặt thê tử của mình xuống. Đoạn Sama cầm 2 thanh Hoả Lân Kiếm lên, cười to:
“Dựa vào hai thứ này, và … các ngươi. Bằng hữu huynh đệ của ta.”

Mỹ Sở Duy nhếch mép, bỏ khăn trùm đầu xuống:
– Đánh một trận cho sảng cmn khoái nào. Cùng lắm là chết thôi mà. Lâu nay giang hồ khinh bạc ta, cho rằng ta kém cỏi. Đã đến lúc thi triển thần uy rồi.

Bang chủ Phùng Phi từ từ đứng dậy khỏi bảo tọa, bình tĩnh nói:
– Phải có chiến lược, chiến thuật, sao có thể xông lên bừa bãi như vậy được, thế thì khác gì bang Cửu Vân năm xưa. Nhưng ta hứa sẽ báo thù cho thê tử của ngươi, nàng ấy trước đây cũng có mối thâm tình với ta.

Mây đen ùn ùn kéo tới. Bầu trời đột nhiên tối sầm lại, báo hiệu một trận chiến sinh tử sắp bắt đầu …

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here